Học "một sàng khôn" mới thấy mình khờ dại. Biết mình khờ dại thế là khôn. Tự vấn càng hồn nhiên, câu thơ càng chân thành, va đập cả một đời người mới rỉ giọt vài câu thơ, có "bán đổi gì đâu mà đời rẻ rúng"! Còn trong tình yêu nhà thơ tự thú càng đáng yêu hơn đáng trách: "rồi người ấy cũng lên xe theo chồng/ đã bảo không yêu sao bây giờ lại tiếc". Nói là nói vậy, chứ thực ra "có những điều suốt đời không hiểu hết/ tự vấn chỉ để mà tự vấn, thế thôi".
(Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh chọn & giới thiệu)
Tự vấn
"đi một ngày đàng học một sàng khôn"
sao ta càng đi càng thấy mình khờ dại
vai mẹ trầy buổi chợ thời xa ngái
sao rát lòng ta đến tận bây giờ
va đập tháng năm hồn mới rỉ giọt thơ
ta bán đổi gì đâu mà đời rẻ rúng
chỉ là người dưng đi qua hờ hững
sao chẳng thể đừng sớm tối những khát khao
hè lại về nắng gió đến hanh hao
cái tình yêu bảo vĩnh hằng sao không còn sống nữa
ra đi từ làng quê chỉ đủ khoai thiếu lúa
ta nợ nần gì mà trả mãi không xong
rồi người ấy cũng lên xe theo chồng
đã bảo không yêu sao bây giờ lại tiếc
có những điều suốt đời không hiểu hết
tự vấn chỉ để mà tự vấn thế thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét