Nhìn chị gầy rộc trên giường bệnh mà tôi thương vô cùng. Đã thế anh rể tôi còn viện lí do bận việc để không đến bệnh viện. Chị gái tôi suýt chết mà anh ta còn dửng dưng đến thế sao?Chị gái tôi yêu anh ta đến năm năm mới cưới. Họ chưa có con vội vì cuộc sống còn khó khăn và anh rể tôi đang vừa đi làm vừa đi học. Anh làm nhân viên cho một công ty nhỏ, đồng lương còm cõi. Tối đến, anh học tại chức về quản trị kinh doanh. Chị tôi lấy chồng, cực khổ chứ chẳng hề sung sướng.
Chị nai lưng đi làm công ty, tối đến còn nhận hàng về nhà may để có thêm thu nhập. Tiền học của anh rất nhiều nên chị càng phải cố gắng. Nhiều khi thấy chị gầy rộc người mà thương vô hạn. Tôi biết chị yêu anh rể hơn cả bản thân mình. Biết anh chẳng có gì trong tay mà vẫn quyết định lấy. Khổ sở, khó khăn chị chẳng hé răng than vãn lấy một lời.
Thỉnh thoảng chị em ngồi với nhau, chị vẫn luôn nói đến tương lai với sự háo hức. Công ty anh đã hứa hẹn một vị trí mới nếu anh hoàn thành xong khóa học. Rồi kinh tế ổn định hơn, hai người sẽ sinh con. Căn nhà sẽ rộn rã tiếng cười con nít. Tôi cũng mong cho ước mơ giản dị đó của chị mau chóng trở thành hiện thực. Mấy năm nay, để dành tiền cho chồng đi học, chị tằn tiện chẳng dám ăn ngon hay mua một bộ quần áo mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét